Bài hát: Tết trên Điện Biên

Bài hát: Tết trên Điện BiênSáng tác: Đoàn Dương DuyPhối khí: Đoàn Dạ DũngThể hiện ca khúc: Duy.Lời bài hát:Gió xuân về qua dãy núi xa,Mây trắng vờn quanh đỉnh Pha Đin,Bản em rộn rã khèn vang,Người về sum họp, nắng vàng khắp nơi.Áo mới lung linh sắc hoa đào,Nụ cười chan chứa bên bếp hồng,Trẻ thơ tung tăng giữa đồng,Nghe mùa xuân đến trong lòng rộn ràng.Tết trên Điện Biên – trời xanh trong quá,Tiếng khèn ngân nga gọi xuân về nhà.Bánh chưng xanh gói trọn tình cha mẹ,Men rượu ngô say ấm cả lòng ta!Tết trên Điện Biên – rừng hoa khoe sắc,Bước chân em đi nhẹ như lời ca.Bên nương ngô, ta cười vang Tây Bắc,Điện Biên ơi! Mùa xuân nở trong ta!Nhớ năm nào chiến công lẫy lừng,Nghe trong tim vẫn vang tiếng trống,Bao người nằm lại nơi đây,Cho mùa xuân đến, nở đầy cỏ hoa.Giờ quê hương sáng trong nắng mai,Cầu qua suối nối những bàn tay,Đón anh về giữa rừng hoa,Tết Điện Biên – lòng ta chan hòa!Khèn ai vang vọng lưng trời,Gọi mùa xuân đến muôn nơi yêu đời.Điện Biên ơi – đất mẹ ơi!Năm mới sang rồi, ta lại mỉm cười!Tết trên Điện Biên – trời xanh trong quá,Nắng vàng soi sáng những mái nhà quê tôi!Cánh hoa ban trắng như làn mây lạ,Ngân khúc xuân bay – khắp mọi bản xa!Tết trên Điện Biên – rộn vang câu hát,Lửa bên nhau ấm giữa sương ngà.Khắc ghi trong tim bao niềm tự hào,Điện Biên ơi! Xuân mãi chẳng phai màu!Điện Biên ơi… mùa xuân lại về…Trong tiếng cười – ta hát lời yêu quê!
Bài hát: Tình ca Điện Biên

Bài hát: Tình ca Điện BiênSáng tác: Đoàn Dương Duy.Phối Khí: Đoàn Dạ Dũng.Thể hiện ca khúc: Duy.Lời:Em đến như làn sương trên núi,Nhẹ trong tim, một thoáng giao mùa.Gió qua vai, hương ban vừa nở,Anh lặng nhìn, chẳng nói nên lời.Trên đồi xa, nắng nghiêng chiều xuống,Nghe lòng anh khẽ gọi tên em.Mùa hoa ban trắng, rơi trên lối nhỏ,Như lời yêu anh giữ trong tim.Dẫu mai xa, vẫn còn hơi ấm,Như chiều xưa – gió gọi về em.Mùa hoa ban trắng, giữa miền nhớ đó,Có đôi ta, tựa khúc mơ say.Dẫu thời gian khiến lời hẹn phai,Anh vẫn thương – như ngày đầu tiên.Anh vẫn qua đồi, nơi ta hò hẹn,Nghe mây trôi lặng lẽ cuối chiều.Gọi tên em giữa vùng mưa gió,Như Điện Biên – vẫn đẹp trong tim.Nếu một mai, em đi xa mãi,Xin giữ lại – chút nắng hôm nay.Nơi hoa ban khẽ rơi lưng núi,Cũng là nơi – anh vẫn chờ em.Mùa hoa ban trắng, rơi trên lối nhỏ,Như lời yêu, chẳng thể phai đâu.Giữa bao la, đời người trôi mãi,Anh vẫn tìm – về miền ban xưa.Điện Biên chiều ấy… chỉ còn em… và hoa ban.
